Thống kê
Hôm nay : 17
Tháng 06 : 2.547
Năm 2021 : 29.870
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Bài thơ- truyện dành cho các bea MG nhỡ + Lớn tháng 5

 

Bài thơ: Quê hương

Nghỉ hè bé lại thăm quê 

Được đi lên rẫy, được về tắm sông 

Thăm bà rồi lại thăm ông 

Thả diều câu cá sướng không chi bằng 

Đêm về bé ngắm ông trăng 

Nghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưa 

Bà rang đậu lạc thơm chưa 

Mời ông bà, bé say sưa chuyện trò”                 

                              Nguyễn Thắng

 

Bài thơ: Ảnh Bác

Nhà em treo ảnh Bác Hồ

Bên trên là một lá cờ

Ngày ngày Bác mỉm miệng cười

Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà

Ngoài sân có mấy con gà

Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi

Em nghe như Bác dạy lời

Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa

Trồng rau, quét bếp, đuổi gà

Thấy tàu bay Mĩ nhớ ra hầm ngồi

*Bác lo bao việc trên đời

Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em…

                          Trần Đăng Khoa

 

Bài thơ: Bác Hồ của em

Khi em ra đời

Đã không còn Bác

Chỉ còn tiếng hát

Chỉ còn lời ca

Chỉ còn câu chuyện

Chỉ còn bài thơ

Mà em vẫn thấy Bác sao rất gần

Năm điều Bác dạy mãi còn vang ngân

 

Bài thơ: Quê hương

Quê hương là gì hở mẹ

Mà cô giáo dạy phải yêu

Quê hương là gì hở mẹ

Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc

Tuổi thơ con thả trên đồng

Quê hương là con đò nhỏ

Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ

Mẹ về nón lá nghiêng che

Là hương hoa đồng cỏ nội

Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm

Con nằm ngủ giữa mưa đêm

Quê hương là đêm trăng tỏ

Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí

Là hồng tím giậu mồng tơi

Là đỏ đôi bờ dâm bụt

Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương có ai không nhớ…

                       Đỗ Trung Quân

 

Bài thơ: Hà Nội

Hà Nội có chong chóng

Cứ tự quay trong nhà

Không cần trời thổi gió

Không cần bạn chạy xa

Hà Nội có nhiều hoa

Bó từng chùm cẩn thận

Mấy chú vào mua hoa

Tươi cười ra mặt trận

Hà Nội có Hồ Gươm

Nước xanh như pha mực

Bên hồ ngọn Tháp Bút

Viết thơ lên trời cao

Hà Nội có nhiều hào

Bụng súng đầy những đạn

Và có nhiều búp bê

Bóng tròn cho các bạn

Hà Nội có tàu điện

Đi về cứ leng keng

Người xuống và người lên

Người nào trông cũng đẹp

Mấy năm giặc bắn phá

Ba Đình vẫn xanh cây

Trăng vàng chùa Một Cột

Phủ Tây Hồ hoa bay…

                        Trần Đăng Khoa

 

Bài thơ: Bức tranh quê

Quê hương đẹp mãi trong tôi

Dòng sông bên lở bên bồi uốn quanh

Cánh cò bay lượn chòng chành

Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà

Sáo diều trong gió ngân nga

Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương

Bức tranh đẹp tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

 

 

Bài thơ: Thăm quê Bác

Cháu về quê Bác-Làng Sen

Tháng năm nắng đẹp người chen chân người.

Nơi đây lưu dấu cuộc đời

Ân tình, nhân nghĩa thuở thời ấu thơ.

Thực rồi mà ngỡ như mơ

Hàng cau toả bóng, đơn sơ căn nhà.

Giường tre, ghế gỗ, bình trà…

Hàng cây bông bụt đơm hoa đỏ hồng.

Bao ngày, bao tháng cháu mong

Được thăm quê Bác thỏa lòng nhớ nhung.

Ngày vui hội ngộ trùng phùng

Cháu con muôn nẻo về chung một nhà.

Cho dù Bác đã “đi xa”…

Song hình bóng Bác vẫn là đâu đây.

Ơn sâu, nghĩa nặng cao dày

Làng Sen quê Bác ngày ngày nở hoa.

                       Đoàn Xuân Miền

 

Bài thơ: Về quê

Nghỉ hè bé lại thăm quê

Được đi lên rẫy, được về tắm sông

Thăm bà rồi lại thăm ông

Thả diều câu cá sướng không chi bằng

Đêm về bé ngắm ông trăng

Nghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưa

Bà rang đậu lạc thơm chưa

Mời ông bà, bé say sưa chuyện trò

                            Nguyễn Lãm Thắng

 

 

 

Bài thơ: Hồ sen

Hoa sen đã nở

Rực rỡ đầy hồ

Thoang thoảng gió đưa

Mùi hương thơm ngát

Lá sen xanh mát

Đọng hạt sương đêm

Gió rung êm đềm

Sương long lanh chạy.

Em yêu Tổ quốc em

Em yêu Tổ quốc của em

Có đồng lúa biếc, có miền dừa xanh

Có hoa thơm, có trái lành

Có dòng sông soi bóng vành trăng yêu

Bờ tre cõng tiếng sáo diều

Khúc dân ca lại dặt dìu lời ru

Bốn mùa là bốn câu thơ

Ngọt ngào, nồng ấm giữa bờ ca dao

Dãy Trường Sơn ngun ngút cao

Mây chen lá, suối rì rào hát ca

Đèo sương ngậm ánh trăng ngà

Rừng vàng ngan ngát ngàn hoa khoe màu

Biển Đông khẳm những chuyến tàu

Đầy khoang cá nặng hẹn nhau ngày về

Cánh buồm căng gió say mê

Làn sóng xanh mãi vỗ về yêu thương

Dọc ngang biết mấy nẻo đường

Thắm trang sử Việt, rạng chương anh hùng

Bao nhiêu chiến thắng lẫy lừng

Làm nên Tổ quốc kiêu hùng hôm nay.

                           Nguyễn Lãm Thắng

 

 

Truyện: “ Thánh Gióng”

​Chuyện kể rằng: vào đời Hùng Vương thứ 6, ở làng Gióng có hai vợ chồng ông lão chăm làm ăn và có tiếng là phúc đức. Hai ông bà ao ước có một đứa con. Một hôm bà ra đồng trông thấy một vết chân to quá, liền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà bà thụ thai và mười hai tháng sau sinh một thằng bé mặt mũi rất khôi ngô. Hai vợ chồng mừng lắm. Nhưng lạ thay! Ðứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, cứ đặt đâu thì nằm đấy.

​Bấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta. Thế giặc mạnh, nhà vua lo sợ. Bèn truyền cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước. Ðứa bé nghe tin, bỗng dưng cất tiếng nói: “Mẹ ra mời sứ giả vào đây”. Sứ giả vào, đứa bé bảo: “Ông về tâu vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ phá tan lũ giặc này”.

​Sứ giả vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ, vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những vật chú bé dặn.

​Càng lạ hơn nữa, sau hôm gặp sứ giả, chú bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã căng đứt chỉ. Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con, thành thử phải chạy nhờ bà con, hàng xóm. Bà con đều vui lòng gom góp gạo thóc nuôi chú bé, vì ai cũng mong chú giết giặc, cứu nước.

​Giặc đã đến chân núi Trâu. Thế nước rất nguy, người người hoảng hốt. Vừa lúc đó, sứ giả đem ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Chú bé vùng dậy, vươn vai một cái bỗng biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Tráng sĩ bước lên vỗ vào mông ngựa. Ngựa hí dài mấy tiếng vang dội. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm roi nhảy lên mình ngựa. Ngựa phun lửa, tráng sĩ thúc ngựa phi thẳng đến nơi có giặc, đón đầu chúng đánh giết hết lớp này đến lớp khác, giặc chết như rạ. Bỗng roi sắt gẫy. Tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre cạnh đường quật vào giặc. Giặc tan vỡ. Ðám tàn quân giẫm đạp nhau chạy trốn, tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc (Sóc Sơn).Thánh Gióng về nhà dập đầu lạy mẹ, tạ ơn công nuôi dưỡng sinh thành rồi lên đỉnh núi cởi giáp sắt bỏ lại,cả người lẫn ngựa từ từ bay về trời.

Vua nhớ công ơn, phong là Phù Ðổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay ở quê nhà.

​Hiện nay vẫn còn đền thờ ở làng Phù Ðổng, tục gọi là làng Gióng. Mỗi năm đến tháng tư làng mở hội to lắm. Người ta kể rằng những bụi tre đằng ngà ở huyện Gia Bình vì ngựa phun lửa bị cháy mới ngả mầu vàng óng như thế, còn những vết chân ngựa nay thành những hồ ao liên tiếp. Người ta còn nói khi ngựa thét lửa, lửa đã thiêu cháy một làng, cho nên làng đó về sau gọi là làng Cháy .


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan